Nghe thấy hắn nói chỉ không cho ta và Mạnh Tự gặp mặt, ta hơi sửng sốt, hấp tấp đáp lại: "Được, ta không gặp y là được, một lần cũng không gặp. Nhưng xin bệ hạ đừng trách phạt y."
Không gặp thì không gặp, chỉ cần Mạnh Tự yên ổn là được, ít nhất đừng bị Lý Tư Diễm dưới cơn tức giận gây ra thương tật.
Vốn dĩ ta cũng không muốn làm trễ nải cuộc đời y. Cẩu Hoàng đế gậy đánh uyên ương, đánh thì đánh đi, ta cam chịu nghĩ. Mạnh Tự ngốc nghếch, bị cẩu Hoàng đế đánh cho một trận cũng tốt.
"A, nước đến chân rồi còn che chở tình lang? Bảo trẫm nhẹ nhàng buông tha hắn? Nghĩ đẹp lắm." Lý Tư Diễm giận quá hóa cười: "Bãi quan hay là đánh trượng, ngươi chọn cho hắn một cái đi."
Ta loạng choạng đứng thẳng người, cố gắng giảng đạo lý với hắn: "Lần trước về nhà ta đã có dự định từ hôn, là Mạnh Tự nể mặt mũi niệm tình cũ mới hoãn lại. Không phải là ta cố ý bảo vệ, mà là sự thật chính là như thế! Bệ hạ không thích ta gặp y thì ta không gặp nữa, tội gì liên lụy người khác?"
Ta nhỏ giọng bổ sung: "Vả lại, dù là người theo hầu ngự tiền cũng không có quy củ không được hứa hôn."
Lý Tư Diễm kinh ngạc nói: "Ngươi lại đang nói đạo lý với trẫm?"
Ta khổ sở nhắm mắt lại. Làm sao ta lại quên, cẩu Hoàng đế dưới long bào xưa giờ là một tên thổ phỉ không nói lý lẽ.
Tay hắn lại nắm cằm ta, hơi thở nóng bỏng nặng nề thổi qua bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cao-son-nguong-chi/571140/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.