"A..." Tề Thấm Khải đang chìm đắm trong giấc mộng, thì bị vết thương trên cánh tay phải cứ nhức nhối khiến nàng không cách nào nhịn được. Nàng mở hai mắt, vươn tay trái ra, ôm trọn con mèo đen đang tác quái trên vết thương của nàng. Con mèo vểnh đuôi, vui sướng chui vào lòng nàng, cọ tới cọ lui trên cổ nàng.
Tề Thấm Khải phi thường thống khổ, nàng bị một dao của Doãn Diệc rạch từ xương vai xuống tận cùi trỏ tạo thành vết thương vừa dài vừa sâu. Lúc nàng ngủ còn phải nằm nghiêng để tránh động đến vết thương, ngay cả khi vươn tay cũng phải cẩn thận từng li từng tí một.
Đột nhiên, cảm giác lớp lông xù đang cọ trên cổ biến mất. Tề Thấm Khải mở mắt ra, chỉ thấy Diệp Vũ Trung đã mang con mèo đen đi mất.
" Trên người có thương thì đừng chơi đùa với nó, con mèo này tuy thông minh, nhưng tay chân luôn không biết nặng nhẹ." Diệp Vũ Trung vừa nói vừa ngồi xuống mép giường, Tề Thấm Khải như một đứa trẻ nép vào lòng cô tìm hơi ấm.
"Còn đau không?" Diệp Vũ Trung tùy ý để Tề Thấm Khải chui vào lòng mình, ôn nhu ôm lấy nàng, chỉ lo sẽ không cẩn thận chạm phải vết thương của nàng.
Tề Thấm Khải lắc đầu, hưởng thụ cảm giác an nhàn và thỏa mãn vào giờ khắc này. Diệp Vũ Trung tùy ý đùa giỡn trên mái tóc óng mượt của Tề Thấm Khải, ánh mắt hơi thất thần.
" Vũ Trung..." Tề Thấm Khải nhẹ nhàng gọi tên cô, ôn nhu lưu luyến, mang theo tình thâm ý trọng, mang theo hạnh phúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cang-choi-cang-lon/1423455/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.