Gởi Tuyết Cảnh, người em yêu nhất,
Không biết đến khi nào chị sẽ được nhìn thấy bức thư này, nhưng khi chị đọc được bức thư này, có lẽ em đã không còn trên cõi đời nữa rồi?
Em nói những lời đáng sợ như vậy, chắc sẽ khiến chị sợ hãi lắm, nhưng mà Tuyết Cảnh à, chị đừng khóc. Em thích nhất chính là được nhìn thấy chị khi tự tin, khi bình tĩnh, có đôi khi còn mang theo một chút ý cười.
Tuy chị cười không được ấm áp cho lắm, nhưng em vẫn thích nụ cười lạnh lẽo đó của chị, vì nó vừa tươi mát lại vừa sáng ngời. Cũng giống như tên của chị vậy, tựa như một lớp băng tuyết mỏng manh, còn là loại như băng tuyết thuần khiết và trong sáng nhất. Vì vậy chị đừng khóc, sẽ khiến tuyết tan chảy mất, mà tuyết tan đi rồi sẽ chỉ còn là một vũng nước.
Chị nhất định đang trách em gì sao lại không quay về gặp chị, kỳ thật không phải em không muốn, mà vì em không có dũng khí đó. Bây giờ ngay cả bản thân em cũng căm ghét chính bản thân mình, em làm gì còn mặt mũi nào đi gặp chị đây?
Có lẽ, lúc này chị sẽ rất hận Trầm Nhiễm và Doãn Diệc phải không? Kỳ thật ở trong mắt em, em...cảm thấy em mới là người khiến người ta căm hận thấu xương.
Nếu không phải là em, có lẽ chị sẽ đến với Trầm Nhiễm, ở bên cạnh cô ấy, yêu cô ấy. Nếu không phải là em, Doãn Dã sẽ không đối xử với Doãn Diệc như vậy, là do em phản bội anh ấy trước, mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cang-choi-cang-lon/1423454/chuong-98-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.