Ngày Vũ Trung đi, Tề Thấm Khải còn tự mình tiễn cô đến tận cửa.
Hành lý đều sắp xếp gọn, Diệp Vũ Trung đi về phía Tề Thấm Khải nói lời từ biệt.
" Nếu như tay tôi lành thì vào lúc này tôi nhất định sẽ ôm em một cái. Chỉ tiếc..." Tề Thấm Khải nhún nhún vai, biểu cảm bất đắc dĩ.
Diệp Vũ Trung chủ động ôm lấy nàng, nói: "Cũng như nhau cả mà."
" Chăm sóc bản thân thật tốt, lúc trở lại, phải thật vui vẻ." Tề Thấm Khải vuốt mặt nàng, "Nghe rõ chưa?"
Tề Thấm Khải dịu dàng như vậy, khiến Diệp Vũ Trung càng lúc càng không nỡ đi, cô gật đầu, "Vết thương của chị cũng phải chăm sóc kỹ lưỡng, không thể dung túng con mèo kia quấy rối thân thể chị."
Tề Thấm Khải cười cợt, "Một con mèo thôi mà, tôi có thể ứng phó."
"Em đi đây..."
Tề Thấm Khải gật gù, nhưng ngay lúc Vũ Trung muốn mở cửa xe, Tề Thấm Khải gọi cô lại, "Vũ Trung!"
Diệp Vũ Trung quay đầu lại, chờ nàng nói tiếp.
Tề Thấm Khải cau mày, lòng chua xót hơn bất kỳ người nào, "Đừng để tôi chờ lâu quá, có được không?" Lời của nàng mang theo sự cẩu khẩn khiến người nghe phải đau lòng, đặc biệt là giống như cơn mưa đầu mùa này, tinh tế dầy đặc, tuy rằng không lớn quá nhưng lại thấm đến tận lòng Vũ Trung.
Vũ Trung gật gù, cô sẽ quay về.
Trời mưa mỗi lúc một lớn, Thư Kiệt thay Tề Thấm Khải che dù.
Sau khi Diệp Vũ Trung đã đi được một lúc, Tề Thấm Khải vẫn xuất thần nhìn theo phương hướng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cang-choi-cang-lon/1423456/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.