“Vẫn là vợ anh hiểu anh nhất.”
Ơ kìa, thoại gì thế này? Khương Hồng Nghĩa cảm thấy chị gái và anh rể của mình sến súa một cách quá đáng. Cậu vốn nghĩ chị mình xưa nay không thích kiểu biểu đạt thẳng thừng như vậy, ai ngờ Khương Cẩm Niên lại đáp một câu rất tự nhiên: “Tất nhiên rồi.”
Khương Cẩm Niên múc một vá bột mì đổ vào chiếc thau inox. Cô tự tay nhào bột, động tác thành thạo. Phó Thừa Lâm đặt tay lên tay cô, bảo: “Anh học được rồi, để anh làm cho.”
Khương Cẩm Niên nhìn anh đầy nghi hoặc. Nhưng cô vẫn giúp anh xắn tay áo lên, cuốn từng chút một lên cao. Hai người trao đổi bằng ánh mắt, hình ảnh của đối phương phản chiếu trong đồng tử nhau. Khương Cẩm Niên bật cười trước, cúi đầu nói: “Không nhìn anh nữa, em nhớ anh trong tim là được rồi.”
Khương Hồng Nghĩa ngồibên cạnh rung đùi: “Ngọt đến ê cả răng.”
Mẹ Khương lại dạy bảo: “Ngồi cho hẳn hoi, sao cứ rung đùi thế hả? Tình cảm của chị con và bạn trai tốt, con phải mừng cho anh chị chứ.”
Khương Hồng Nghĩa lập tức ngồi thẳng. Cậu nhận ra bố mẹ yêu thích Phó Thừa Lâm hơn hẳn Kỷ Chu Hành. Từ khi nghe tin Phó Thừa Lâm sẽ đến nhà ăn Tết, họ đã sớm lập danh sách mua sắm, mấy ngày trước còn dậy sớm đi chợ, sáng nay thì bắt đầu nấu nướng, riêng nhân sủi cảo đã chuẩn bị tới năm loại.
Khương Hồng Nghĩa chỉ vào các loại nhân, hỏi: “Anh rể, anh thích loại nào ạ?”
Cậu gọi “anh rể” ngọt xớt, trơn tru vô cùng.
Phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290342/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.