Điểm tựa của Phó Thừa Lâm dồn lên đầu gối phải. Anh cố nhịn, dùng sức nắm chặt lấy tay Khương Cẩm Niên, thành khẩn nói: “Có thể anh có rất nhiều khuyết điểm. Hôn nhân là một quá trình thay đổi để hòa hợp, em không hài lòng ở điểm nào, anh đều có thể cải thiện. Cuộc sống sau hôn nhân không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng, nhưng anh sẽ cùng em chia sẻ những vui buồn hờn giận.”
Anh nói: “Anh yêu em, yêu một cách trung thành.”
Ngón tay siết chặt hơn, anh lại nói: “Đừng từ chối anh.”
Đêm nay bỗng nhiên không còn yên tĩnh nữa. Bóng tối bao trùm góc ban công, Khương Cẩm Niên không ngừng lùi lại phía sau, chỉ cảm thấy trái tim như bị mật ngọt bao phủ, tựa như một viên kẹo đường tan chảy ngay lồng ngực, vừa dính vừa ngọt ngào đến nghẹt thở. Cô đeo chiếc nhẫn anh tặng, mọi suy nghĩ trong đầu đảo lộn, sóng cuộn dâng trào, xen lẫn với sự kích động, hưng phấn, mong chờ, cùng một chút mơ hồ không rõ thiệt hơn.
Phó Thừa Lâm hôn lên mu bàn tay cô: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Khương Cẩm Niên sợ chân anh đau, trả lời ngắn gọn: “Được thôi.”
Cô làm bộ làm tịch: “Em miễn cưỡng đồng ý với anh đấy.”
Thực ra, trong lòng cô đang nghĩ, nếu Phó Thừa Lâm muốn kết hôn, thì cô dâu chỉ có thể là Khương Cẩm Niên, nhất định phải là Khương Cẩm Niên. Thứ tình cảm vừa cố chấp vừa mãnh liệt này bắt nguồn từ sự dung túng và nuông chiều hết mực của anh.
Phó Thừa Lâm cuối cùng cũng đứng dậy, vịn vào lan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290343/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.