Phó Thừa Lâm cảm thấy cực kỳ hưởng thụ đối với lời khen ngợi của Khương Cẩm Niên nhưng ngoài mặt anh vẫn tỏ ra khiêm tốn: “Hồi đó là vì kiếm tiền chứ chưa có mục tiêu cao cả nào nên anh cũng chưa gọi là giỏi đâu.”
Khương Cẩm Niên đầy hứng thú hỏi: “Vậy thế nào mới được coi là mục tiêu cao cả?”
Phó Thừa Lâm không nói gì, chỉ nhìn cô một lúc, ánh mắt vô cùng tập trung.
Tim Khương Cẩm Niên đập nhanh, mặt nóng bừng như phát sốt. Cô kéo cửa sổ xe xuống, để mặc gió lạnh tràn vào trong xe. Cơn gió thổi qua khiến đầu óc cô thanh tỉnh hơn. Cô nhìn đăm đăm vào những cành cây đan xen trong bụi rậm đằng xa. Đột nhiên, cổ cô được quàng thêm một chiếc khăn len cashmere, Phó Thừa Lâm ở sau lưng cô nói: “Đừng để bị lạnh.”
Cô tự đắc khoe khoang: “Em chăm chỉ tập luyện, thể chất tốt lắm đó.”
Phó Thừa Lâm tỏ vẻ tán đồng: “Đúng là cũng ổn, chạy hai nghìn mét không thấy tốn sức.”
Anh nói nhỏ “Anh nhớ năm đó em chạy tám trăm mét mà khóc lóc thảm thiết.”
Khương Cẩm Niên vỗ mạnh vào đùi anh: “Đừng có nhắc lại chuyện tám trăm mét với em…” Ngón tay cô khựng lại, dường như nhớ ra điều gì đó, cô cân nhắc rồi hỏi: “Có một câu hỏi, em đã muốn hỏi anh từ rất lâu rồi, nhiều năm nay cứ canh cánh trong lòng.”
Phó Thừa Lâm chuẩn bị tư thế sẵn sàng: “Mời em.”
Dáng vẻ anh nghiêm túc như vậy trông lại buồn cười một cách kỳ lạ, Khương Cẩm Niên khẽ cong môi hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290341/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.