Khói hương trong chùa nghi ngút, bên ngoài đại điện, sương khói mờ ảo.
Khương Cẩm Niên quay đầu lại, vừa vặn chạm mắt với Phó Thừa Lâm.
Phó Thừa Lâm hỏi cô: “Em đã cầu điều gì thế?”
Lúc đầu Khương Cẩm Niên không muốn nói thật. Nhưng dù sao cũng đang ở trong chùa, nói dối không tốt, cô đành tiết lộ: “Cầu cho anh sức khỏe và bình an. Em chỉ có duy nhất một tâm nguyện này thôi.”
Phó Thừa Lâm im lặng hồi lâu, hạ giọng nói: “Sao em không cầu tài cầu vận cho bản thân?”
“Em sợ cầu nhiều quá thì sẽ không linh nghiệm nữa,” Khương Cẩm Niên đan hai tay vào nhau, cảm thán: “Làm người không nên quá tham lam, anh thấy đúng không?”
Phó Thừa Lâm trả lời: “Anh không thể khẳng định cũng không thể phủ định, bởi vì bản thân anh là một người rất tham lam.”
Khương Cẩm Niên trêu chọc anh: “Tham, sân, si?”
Phó Thừa Lâm giải thích một cách dễ hiểu: “Tham là bị d*c v*ng trói buộc. Sân là dễ nổi giận. Si là u mê không phân biệt đúng sai, không hỏi nhân quả. Em thấy anh thuộc loại nào?”
Anh tiến đến trước mặt Khương Cẩm Niên. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh: “Có lẽ đều không phải.”
Trong sân chùa, cây đại thụ vươn cao, cành lá sum suê, những tấm gỗ treo dây đỏ đung đưa trong gió. Từ gian nhà của các tăng nhân vang lên tiếng gõ mõ đều đều. Tường bao quanh chùa không chắn được cái lạnh thấu xương, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào khiến Khương Cẩm Niên run rẩy hắt hơi một cái.
Phó Thừa Lâm đưa cô trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290340/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.