Phó Thừa Lâm còn chưa kịp trả lời, Khương Cẩm Niên đã báo vị trí của mình rồi cúp máy. Tâm trí cô đang rất hỗn loạn, không biết nên nói gì và có thể nói thêm gì nữa, bởi việc từ chức đã đẩy cô vào thế yếu hơn trong mối quan hệ này.
Trăng đã lên cao, treo lơ lửng phía trên những ngọn đèn đường.
Mùa đông ở phương Bắc gió thổi rất mạnh, mỗi hồi gầm rú lại mang theo sự lạnh lẽo và hoang vu. Người đi bộ băng qua quảng trường, ai nấy đều vội vã. Họ đeo găng tay, thắt khăn len, mỗi người một vẻ mặt… chắc hẳn đều là những người đã có công việc ổn định. Phía bên kia quảng trường thông ra phố tài chính, nơi những tòa nhà chọc trời san sát nhau, ánh đèn rực rỡ như ban ngày.
Hôm nay lạnh thật. Khương Cẩm Niên thầm nghĩ.
Cô nắm chặt chai Coca, quấn chặt chiếc áo khoác và hắt hơi một cái. Cho đến trước ba giờ rưỡi chiều nay, cô vẫn là một thành viên trong tòa nhà văn phòng kia, còn giờ đây cô đã trở thành người thất nghiệp, ngồi thẫn thờ giữa quảng trường như một kẻ lang thang.
Phó Thừa Lâm xuất hiện rất đúng lúc.
Trên quảng trường, dòng người đông đúc như những con sông đan chéo, chảy về bốn phương tám hướng. Nhưng anh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Khương Cẩm Niên, phong trần mệt mỏi chạy đến bên cô. Anh ngồi xuống, nắm lấy tay cô sưới ấm trong vài phút rồi mới nói: “Nghỉ việc là chuyện tốt, nơi đó không hợp với em. Hạ Tri Thu cũng cần được mài giũa thêm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nien/5290339/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.