Về sau, khách đến ngày một đông, rõ ràng không thể cứ mãi đóng cửa không cho vào, mà còn có cả nhân viên ra vào nữa, chuyện này cũng cần một lời giải thích hợp lý.
Lộ Dao nghĩ đến chuyện đóng kín cửa sổ, nhưng cảm thấy không được an toàn cho lắm, trong tiệm đôi khi vẫn phải dùng lửa. Hơn nữa, việc che kín cảnh sông trước mắt cũng hơi phí, trên đê trồng không ít cây hoa, mỗi khi hoa nở, cả một dải dài như biển hoa kéo dài mười dặm, rực rỡ vô cùng.
Sợ Bạch Minh hiểu lầm, cô quyết định thuận theo lời cậu nói mà tiếp lời:
“À đúng rồi, là ảo thuật đấy. Cũng ổn đúng không?”
Bạch Minh gật gù, tay chạm nhẹ lên bậu cửa sổ:
“Ừm, nhìn cũng hay thật. Giống như… một thế giới khác vậy.”
Lộ Dao hơi ưỡn vai, tim đập nhanh hơn chút, cười nói:
“Xem ra ‘tay nghề’ ảo thuật của tôi cũng không tệ nhỉ, đánh lừa được người thật rồi.”
Bạch Minh quay sang liếc cô một cái, rồi gật đầu:
“Chủ tiệm đúng là giỏi thật. Giờ còn gì cần em làm nữa không?”
“Ừ, tôi đang chuẩn bị mấy món mới. Chiều nay chắc tôi phải ra ngoài một chút để… chuẩn bị nguyên liệu. Cậu cứ về nghỉ ngơi, tối quay lại giúp tôi thử món mới. Lúc đó tôi dạy cậu cách làm cánh gà nướng, chịu không?”
Lộ Dao vui vẻ bàn với cậu.
Bạch Minh tất nhiên không phản đối.
Lộ Dao đóng cửa tiệm xong lại tranh thủ ghé qua chợ nông sản.
Tối đến, khi Bạch Minh quay lại, Lộ Dao đang bận chuẩn bị món mới, cả căn phòng thơm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278054/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.