Giành ghế cửa sổ sao? Vậy là rèm cửa đã bị kéo ra rồi.
Lộ Dao cũng có thể hiểu được điều đó. Giống như lúc đi xe, cô cũng luôn thích ngồi sát cửa sổ để nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài, cảm giác dễ chịu khiến tâm trạng tốt lên không ít.
Thực tế, ở thế giới của cô, nhiều nhà hàng cũng chọn địa điểm đẹp để mở quán: gần sông, nhìn ra cảnh đêm, bên cạnh công viên, hay có view toàn thành phố. Tất cả đều là những “mánh” tăng giá trị và sức hút cho quán ăn.
Thế giới này ngoại trừ việc không có đồ ăn ngon thì lối sống, phong cách kiến trúc cũng khá giống thế giới cô từng sống. Vì vậy, cô có hơi lơi lỏng cảnh giác, cho rằng ngay cả khi cảnh vật dị giới bị lộ qua cửa sổ, mọi người cũng sẽ chỉ thấy là một loại ảo cảnh do cô tạo ra, giống như Bạch Minh nghĩ.
Thực ra cô đã xác nhận với hệ thống: vì cô được hệ thống liên kết, mới có thể qua lại tự do giữa hai thế giới. Những người khác, dù có nhìn thấy khung cảnh kia, cũng không thể đặt chân vào.
Đó cũng là lý do vì sao cô yên tâm cho khách vào quán dù cửa sổ có phần “đặc biệt”.
Giành ghế thì hiểu được. Nhưng đánh nhau thì hơi quá rồi.
Lộ Dao dừng tay đang làm việc, cầm khăn ướt trên bàn bếp, vừa lau tay vừa nói:
“Để tôi vào xem thử.”
Ngay lúc đó, ở nướng giá vẫn còn một khách đang chờ là Hạnh Tử làm việc ở rạp chiếu phim gần đây.
Cô ấy gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278055/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.