Bạch Minh hoàn toàn không để ý đến sát khí từ… cấp trên cũ.
Cậu bình tĩnh và kiên quyết, lặp lại lời vừa nói:
“Tôi quyết định từ chức. Thư xin nghỉ đã để lại trong văn phòng của ngài.”
Việc tuyển thủ vệ cho nhạc viên còn khắt khe hơn hoàng đế tuyển phi thời cổ đại, nói là “ngàn người chọn một” cũng không quá lời.
Đặc biệt là ở nhạc viên tầng cao, thường xuyên diễn ra các trò chơi hạn chế cấp, yêu cầu thủ vệ phải mạnh mẽ, gan dạ, đủ sức trấn áp cả sân.
Bạch Giản đã chọn Bạch Minh từ hàng vạn người, cẩn thận đào tạo suốt một tháng, tiến hành liên tục 30 trận kiểm tra năng lực, đánh giá cực kỳ cao.
Nửa tiếng trước, anh còn đắc ý khoe khoang với Thanh và Xích rằng thủ vệ mới năng lực siêu khủng, trăm năm khó gặp.
Mới nửa ngày trôi qua, cái người này đã đòi nghỉ việc.
Bạch Giản không thể nào chấp nhận cú sốc này, mặt mày tối sầm lại:
“Cậu cho tôi một lý do hợp lý xem nào.”
Bạch Minh chỉ vào Lộ Dao, bình tĩnh nói:
“Tôi muốn đến làm việc ở tiệm của cô ấy.”
Bạch Giản liếc nhìn Lộ Dao, lại tùy tiện liếc quanh cửa tiệm một vòng, thầm nghĩ:
“Từ bao giờ bên ngoài nhạc viên lại mở ra cái tiệm ăn này vậy?”
Anh chẳng để tâm, kéo Bạch Minh sang một góc, nhỏ giọng thuyết phục:
“Cái tiệm này thì có gì hay?
Cậu nên hiểu rõ, cậu sinh ra là để làm bảo vệ nhạc viên.
Chỉ ở đó, năng lực và thiên phú của cậu mới được phát huy đúng chỗ.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-nang-kinh-doanh-cua-hang-o-di-gioi/5278053/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.