Đến ngày thứ bảy cô, không biết bị con gì cắn trúng khiến cả người cô bắt đầu sốt nhẹ.
Trình Mục Vân cũng không có cách nào, đối với cô gái có thân thể yếu ớt chỉ thích hợp với cuộc sống ở đô thị này ngay cả anh cũng không có biện pháp gì để giảm bớt cơn sốt cho cô.
Đêm nay anh lại để cô lại trong rừng cây, cho dù bất kể lúc nào cũng sẽ bị thú rừng tấn công, "Em ở yên trong này, không đuợc động đậy gì, cho dù em cảm thấy khó chịu cũng không đuợc cử động."
Đây là lời nói anh lưu lại trước khi đi.
Trong màn đêm tối, trong rừng cây lại không có chút ánh sáng nào.
Bên cạnh tay Ôn Hàn có rất nhiều những tảng đá lớn, cả người cô cũng đang nấp sau những tảng đá lên, cánh hoa văn trên người chà xát lên mặt đá, hình vẽ cũng bị mờ dần. Giờ này Ôn Hàn cũng không dám thở mạnh, ngay cả ho khan cũng đều phải rất cẩn thận.
Xung quanh bốn phía đều có tiếng kêu của rất nhiều loại thú rừng, khi thì rất nhỏ, có khi tiếng kêu rất chói tai.
Cô cuộn tròn cả nguời, dựa vào nơi sạch sẽ thoáng mát của tảng đá, có sợi dây leo rơi xuống nơi cô đang cuộn mình. So với sự nguy hiểm đến từ những thú rừng trong bóng tối này và sợi dây leo cô không biết tên kia thì thật sự là rất nhỏ không có gì đáng kể.
Hơn mười ngày trước cô cảm thấy oán hận vì bị lợi dụng, vì sự nông cạn của mình khiến cô không biết chuyện gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296374/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.