Đúng vậy, hoàn toàn không nhìn thấy ánh sáng gì.
Trình Mục Vân đột nhiên buông tay ra, cả người Ôn Hàn giống như bị đập nát, không còn nhìn được gì nữa. Mạnh Lương Xuyên đứng ở gần nhìn thấy rõ ràng phương thức ra tay của anh, vô ý thức sờ sau cổ mình.
Muốn thử sao, có điên mới muốn thử.
Trình Mục Vân vừa đi, Chu Khắc khoanh hai tay trước ngực, đứng ngay ở cửa phòng, ngăn Mạnh Lương Xuyên lại, "Vừa rồi tôi nhìn thấy cũng không nhiều hơn anh đâu."
Mạnh Lương Xuyên cười tủm tỉm, "Đừng như vậy mà anh bạn của tôi, tôi phải mất rất nhiều tiền và thời gian mới được các anh."
"Cho nên bây giờ anh tự cho mình là người thông minh sao?"
Mạnh Lương Xuyên tức đến muốn đấm tường, người bên cạnh người đàn ông kia quả nhiên không phải hiền lành.
"Đêm đó ở rừng cây, tôi đã cứu anh, anh biết không?"
Mạnh Lương Xuyên sửng sốt, hắn thế nhưng không cảm giác được mình từng bị nguy hiểm tới tính mạng.
Thật ra Chu Khắc rất có hứng thú với biểu tình phong phú trên khuôn mặt của người đàn ông có vóc dáng thấp bé này, khó có khi có chút kiên trì mà tiếp tục nói cho hắn biết, "Đương nhiên, tôi không cần anh cảm tạ tôi cứu anh một mạng đâu. Đêm đó anh không bị bọn chó ngao cắn đứt cái cổ hẳn là phải tắm rửa thay quần áo thành kính ở trong điện thờ tụng kinh nửa tháng đi, mà không phải là ở đây gây rối cản trở quấy rầy chúng tôi."
Nói đến đây chính anh ta cũng cảm thấy phiền não.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296373/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.