Nhìn nhà hàng trước mặt này đã dừng buôn bán, Trình Mục Vân đứng ở ngoài cửa. Mạnh Luơng Xuyên đứng bên cạnh anh, sẵn tiện đưa anh một điếu thuốc, Trình Mục Vân không nhận lấy khiến cho Mạnh Luơng Xuyên nhếch mày nhìn.
Trình Mục Vân đưa mắt nhìn xuống người đàn ông trong kia, "Hắn còn có chỗ cần dùng."
Vương Văn Hạo chính là mắt xích quan trọng nhất, cần dùng hắn để đưa họ tới điểm giao dịch cuối cùng, thậm chí còn có thể hiểu rõ cuộc giao dịch này hơn bọn họ, dù hàng của bọn họ đều bị anh, Trình Mục Vân lấy đi.
Hắn ta cần phải bị thù hận che mắt mới đưa Trình Mục Vân anh và Mạnh Lương Xuyên đến đầu mối mới.
"Không thành vấn đề." Mạnh Lương Xuyên cuời, "Ngoài tôi cùng anh em của tôi, không ai biết Vương Văn Hạo này là kẻ buôn lậu ma túy. Trong mắt mọi người, kể cả trong mắt mấy người bạn kia của hắn, hắn cũng chỉ là một giáo sư đại học bình thuờng mà thôi, chỉ là dạo này xảy ra nhiều việc không may, tới thành phố này lại bị cóc nhiều lần."
Trình Mục Vân nhướn mày, một lần nữa nhìn kỹ người đàn ông đang đứng truớc mặt mình.
"Tại sao phải cho tôi manh mối để phá tan căn cứ của bọn buôn lậu kia?" Mạnh Lương Xuyên đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Mấy năm truớc tôi có một người bạn bị giết chết ở nơi đó." Trình Mục Vân cũng không kiêng kị gì, "Cũng giống như cậu, là một cảnh sát nhưng cậu ta không phải người Nepal mà là người Trung Quốc."
Lý do này tốt lắm, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296372/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.