"Anh có biết "mệnh" là gì không?" Người bên cạnh lầm bầm lầu bầu, ngồi ở trên thềm đá trong một ngôi đền, "Giống như bị người khác gõ vào đầu khiến anh thức tỉnh, rút cuộc anh biết được lúc nào anh cần phải là gì, đấu tranh vì cái gì, tự nhiên sẽ cam tâm tình nguyện dập đầu tin phục thôi."
"À? Thật không?" Trên môi Trình Mục Vân xuất hiện nụ cười nhưng mà là nụ cười khinh thường đặc biệt của anh, nói như vậy cũng không phải là đúng hoàn toàn, phải luôn lấy tư thế bàng quan để quan sát kỹ một người mới đúng.
Mạnh Lương Xuyên nhướn mày, cảm thán, "Tôi đây là đang cảm khái cho thủ tuớng của đất nước này mà thôi."
Quốc vương lại tự tiện giải tán nội các.
Vài năm nay cũng đã tạo thành thói quen, có hay không cũng như vậy.
Đường dây điện thoại và internet tại Katmandu bây giờ đã bị cắt đứt toàn bộ, chớ nói chi là địa phương nhỏ hẻo lánh. Liên hợp quốc, Ấn Độ, Anh Quốc, Mĩ lại đưa ra những cáo buộc, phê bình đối với quốc vương của Nepal.
"Dù sao thì quốc vương của chúng ta cho rằng đám chính phủ ngoại quốc đó sẽ không thật sự tạo áp lực."
"Thật là một người bốc đồng." Trình Mục Vân đối với chính trị của Nepal cũng không có hứng thú gì nhiều lắm.
"Hiện tại anh muốn rời khỏi Nepal lại càng khó." Mạnh Lương Xuyên vẫn còn cảm khái, từ trên người lấy xuống mấy chiếc túi nilon nhỏ có mấy viên thuốc hạ sốt, giảm đau chống tiêu viêm ném cho Trình Mục Vân, "Theo kế hoạch thì trong một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296375/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.