Ngủ đến nửa đêm, Trình Mục Vân từ từ thu tay về.
Ôn Hàn vốn ngủ không yên giấc. Khi bàn tay anh rời khỏi eo cô, để lại sự trống trải giá lạnh, cô liền giật mình tỉnh dậy.
Vào giây phút thức giấc, Ôn Hàn có cảm giác như đang trong giấc mộng, tất cả hình như chỉ là mơ, cô đang ngủ bên cửa sổ nhỏ ấm áp, ánh nắng ban mai chiếu lên làn da của cô... Đáng tiếc, khi thức dậy, Ôn Hàn lại rơi vào cơn đau kịch liệt xuất phát từ bờ vai. Thuốc tê Trình Mục Vân bôi lên vai cô đã bắt đầu mất hiệu lực. Nỗi đau đớn như trăm biến vạn hóa.
Vào thời khắc này, nỗi đau tựa như bị ngọn lửa thiêu sống.
"Tôi vẫn chưa hỏi tuổi của em." Trình Mục Vân đột nhiên mở miệng.
"Em vừa tròn hai mươi tuổi vào tháng trước."
"Đúng như tôi dự đoán." Giọng nói của anh rất nhẹ, thì thầm bên tai cô: "Hôm qua nhất định là lần đầu tiên trong đời em cầm súng."
Ôn Hàn "ừ" một tiếng.
"Lần đầu tiên trúng đạn?"
Ôn Hàn ngây ra: "Từ trước đến nay em luôn sống ở Moscow, cùng từng chứng kiến xã hội đen đụng độ ở cự ly gần. Đó là chợ của người Hoa, có người cầm súng, nhưng không ai nổ súng..."
Trình Mục Vân cười khẽ, cắt ngang lời cô: "Cảm giác thế nào?"
"... Em muốn nhanh chóng quay về."
"Em muốn về Moscow rồi?" Trình Mục Vân bỗng dưng trầm mặc, tựa hồ hồi tưởng lại thành phố anh rời xa đã lâu: "Tôi nghe nói hành trình của bọn em từ biên giới Nepal vào Tây Tạng, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296365/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.