" Mày điên rồi." Vương Văn Hạo giãy dụa, muốn đoạt đi con dao trong tay Trình Mục Vân, tay của anh ta vừa mới nâng lên đã bị hai ngón tay của Trình Mục Vân nắm lấy cổ họng.
Không giãy dụa được, cũng không thể thở được.
Vương Văn Hạo ngửa đầu, hai tay luống cuống nắm lấy cổ tay Trình Mục Vân, cố gắng giãy dụa, dùng hết sức để thoát ra nhưng hoàn toàn vô dụng.
Mưa càng lúc càng lớn, mang theo những viên đá nhỏ như ngón tay cái, đập thẳng lên mặt Vương Văn Hạo.
Giữa trời mưa sấm sét đùng đùng, Vương Văn Hạo chợt nhớ tới cái đêm khi lần đầu tiên chính mình tham gia buôn lậu, sợ hãi nắm chặt hai tay vào nhau, không ngừng dò xét xung quanh, khi nhận được tiền rồi lại bị cướp đi, hắn cố gắng cướp tiền lại thì cũng bị một con dao nhỏ như vậy đâm trúng. Đó là thời khắc hắn cảm thấy sợ hãi nhất trong đêm đó, cho là mình sẽ chết ở góc nào đó của nhà ga ở Moscow rồi, nhưng sau này khi tham gia các vụ buôn lậu càng lớn thì sự sợ hãi đó ngược lại càng nhạt dần.
Không có tiền không giải quyết được việc gì.
Nhưng hiện tại không giống như vậy, hoàn toàn không giống như những gì hắn nghĩ.
Bởi vì không thở được mà ánh mắt của Vương Văn Hạo càng trở nên hoảng hốt, giống như hắn đang nhìn thấy địa ngục vậy.
Có cái gì đó đang lắc lư, trước mắt xuất hiện một thân ảnh, người đó cũng mình.
Ôn Hàn cố gắng nắm lấy cánh tay Trình Mục Vân, nghẹn ngào hô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296366/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.