Trình Mục Vân cài cúc áo xong, đi đến bên đống lửa ngồi xuống. Anh đặt một tay lên đùi, bàn tay còn lại nhặt cành cây khô ở bên cạnh ném vào đống lửa.
Củi khô bốc cháy kêu tí tách, đốm lửa nhỏ bắn tung tóe.
Mạnh Lương Xuyên hừm một tiếng, dịch người nhường chỗ: "Trời vẫn chưa sáng, sao anh Trình đã ra ngoài rồi?"
Trình Mục Vân nhìn chằm chằm ngọn lửa, nhưng trên thực tế anh đang cảm nhận xung quanh.
Kể từ lúc sinh ra đời, anh đã đặt một chân vào cánh cửa địa ngục nên giác quan thứ sau vô cùng nhạy bén. Vừa rồi ở trong lều bạt, vào thời khắc khiến Ôn Hàn đạt khoái cảm dưới ngón tay mình, còn anh cúi đầu hôn cô cuồng nhiệt, giác quan của anh vẫn không một chút buông lỏng.
Đây là một đêm nguy hiểm rình tập tứ phương, biến cố ập đến trước khi trời sáng.
Lần này, Ôn Hàn thật sự chìm vào giấc ngủ. Cô nhắm mắt, toàn thân như bị đẩy xuống xoáy nước.
Cô rất mệt mỏi, đầu óc váng vất đến mức không còn tỉnh táo.
Nhưng dường như không bao lâu sau, cô bị đánh thức bởi tiếng thét kinh hoàng. Ôn Hàn lập tức ngồi dậy, nhận ra đây không phải giấc mộng. Cô liền cài cúc quần áo, từ túi ngủ bỏ ra ngoài, ra khỏi lều bạt.
Bên đống lửa không một người, nhưng Ôn Hàn nhìn thấy nhiều người ôm đầu, ngồi xổm bên cạnh lều bạt theo tiếng quát của Trình Mục Vân. Trình Mục Vân cầm cây súng trường nhỏ mà anh đem theo, nấp sau tảng đá lớn: "Mấy người đàn ông mau đi lấy súng."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cam-do-chi-mang/1296364/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.