Cố Ngu có một thoáng nghi ngờ là Từ Phi Diệu nói cho Giang Dữ Mặc mật khẩu cửa nhà anh, nhưng biểu hiện của Giang Dữ Mặc sau đó lại không đơn giản như vậy.
Sau khi cậu vào cửa thì nói khát quá, rồi quen cửa quen nẻo đi vào phòng bếp kéo tủ lạnh mở một chai nước khoáng bắt đầu uống.
Thuần thục thật giống như cậu thật sự từng sống ở đây vậy.
Cố Ngu vừa cảm thấy khó tin, vừa lại có hơi tò mò Giang Dữ Mặc có thể làm được đến mức nào.
Anh đi theo Giang Dữ Mặc đi dạo một lần trong nhà, trở lại phòng khách, Giang Dữ Mặc khoanh tay, miệng hơi mím, lườm Cố Ngu: "Ha! Chẳng qua chỉ chiến tranh lạnh mà thôi, anh thế mà vứt hết đồ của em, anh thật quá đáng!"
Có hay chăng một khả năng rằng cậu chưa từng sống ở đây?
Cố Ngu trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt lại biết nghe lời phải, cúi đầu vô cùng có lỗi: "Mấy thứ kia đều cũ quá rồi, không xứng với em. Anh đã bảo người mua mới, đợi lát sẽ đến."
"Thật?"
Cố Ngu mặt không đổi sắc: "Đương nhiên rồi."
Giang Dữ Mặc nghi ngờ, nhưng sắc mặt Cố Ngu quá kiên định, ánh mắt dịu dàng như gió dịu mùa xuân, Giang Dữ Mặc xoa nhẹ lỗ tai: "Ừm, được thôi, tha thứ cho anh đấy."
Là do nhiệt độ không khí tăng cao sao? Cứ cảm thấy có hơi nóng.
Giang Dữ Mặc là người đầu tiên dám nổi nóng với anh, Cố Ngu cảm thấy mới lạ đồng thời còn cảm thấy rất thú vị.
Cố Ngu vốn đang muốn cùng Giang Dữ Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906682/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.