Cố Ngu còn chưa kịp bảo một câu "Đừng vào!", Giang Dữ Mặc cũng đã lao vào phòng tắm rồi.
Cố Ngu đã c** q**n áo ra, ngồi bên mép bồn tắm xoa đầu, Giang Dữ Mặc đột nhiên trợn tròn đôi mắt, lúc ý thức được mình nhìn thấy gì thì đã không kịp nhắm mắt, cậu muốn xoay người, rồi bất cẩn đạp trúng vệt nước trên sàn, trượt chân đổ ập về phía trước.
"A! Đau quá!" Đầu gối Giang Dữ Mặc đập thẳng xuống sàn, đau đớn tê tái, cậu hoãn lại một chút, bỗng nhiên phát hiện dưới tay đang chống lên một làn da láng mịn ấm áp.
Cậu mới vừa mở mắt đã hối hận, lập tức nhắm tịt trong chưa đầy một giây.
Giang Dữ Mặc không ngờ đầu mình thế mà ủi vào bụng Cố Ngu, vừa mở mắt đã đối diện thẳng với chim ngốc to nào đó.
Vô cùng thống hận trí nhớ mình tốt như vậy, cho dù đã kịp thời nhắm mắt lại, trong đầu đều còn có thể tưởng tượng ra màu sắc, hình dạng và kích thước của con chim kia.
Không phải, b**n th** như vậy còn là người sao?
Cố Ngu vốn rất ngượng ngùng, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt và lỗ tai đỏ bừng của Giang Dữ Mặc, trên cổ từng tảng lớn đỏ ửng lan tràn xuống cơ thể bị quần áo che khuất, Cố Ngu đột nhiên có hơi muốn trêu cậu.
"Sao bất cẩn thế?"
Giọng của Cố Ngu dịu dàng còn hơn lời dẫn trong phim phóng sự càng khiến người ta thoải mái: "Đứng dậy để anh xem ngã trúng đâu rồi? Có nghiêm trọng không?"
Anh vừa cử động, Giang Dữ Mặc đã như bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906683/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.