Giang Dữ Mặc nói chuyện điện thoại xong vẫn rất tức, tức giận ngây người cả đêm trong phòng khách, cho đến khi không chịu nổi mới đi tìm một phòng cho khách chưa có ai từng ngủ để ngủ.
Ngày hôm sau bị tiếng chuông cửa dồn dập đánh thức, Giang Dữ Mặc nổi giận đùng đùng tiến lên mở cửa: "Con mẹ nó mày…"
"Chào buổi sáng nha Tiểu Mặc Mặc, cũng đã 10 giờ rồi…" Từ Phi Diệu cợt nhả, nâng túi trong tay lên, nụ cười của hắn có trong nháy mắt ngưng lại: "Hửm? Tiểu Mặc Mặc, cậu vừa rồi hình như nói lời tục gì đó."
Giang Dữ Mặc đầy mình gắt ngủ đã tan hơn nửa khi nhìn thấy hộp cơm sáng đóng gói chắn trước mặt, lông mày cậu cũng chưa động một chút, sắc mặt cũng không đổi: "Nói gì cơ? Anh nghe lầm rồi, tuổi còn trẻ sao tai gặp vấn đề rồi thế, vẫn nên nhanh chóng đến bệnh viện khám đi."
Giang Dữ Mặc giơ tay một tay xách cơm hộp, nghênh ngang đặt cơm hộp lên bàn trà trong phòng khách, rồi đặt mông ngồi trên thảm.
Cơm sáng đều tương đối thanh đạm, có vài món kiểu Trung Quốc, trên túi giữ nhiệt của cơm hộp in tên nhà hàng nào đó.
Giang Dữ Mặc cúi đầu loay hoay với bữa sáng, tối hôm qua cũng chẳng ăn mấy, cậu đói bụng thật, chờ bụng hơi không trống như vậy nữa, cậu mới nâng mí mắt, hờ hững liếc nhìn Từ Phi Diệu một cái xem xét: "Nói đi, chuyện gì?"
"Hả? Chuyện gì cơ?" Từ Phi Diệu hỏi.
Giang Dữ Mặc cũng chẳng buồn ngẩng đầu: "Đừng giả vờ nữa, quầng mắt của anh ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906681/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.