Trong phòng ngủ không bật đèn, Giang Dữ Mặc ngồi trên cửa sổ lồi một chân co lên, một chân khác chống trên đất, cứng đờ âm u lạnh lùng như một bức tượng đá không có sự sống.
Qua thời gian cảm xúc thăng hoa kia, lý trí trở về, đầu óc cậu hoạt động nhanh chóng, không ngừng suy nghĩ, người tấn công cậu vào tối hôm nay rốt cuộc là ai?
"Tiền Thịnh cuối cùng cũng phản ứng lại tìm người đến xử tao?"
"Hay là Giang Hoa Dung Giang Sùng Nguyên chịu thiệt trong tay Tiền thị, muốn tìm tao tính sổ?" Giang Dữ Mặc lắc đầu: "Không đúng, Giang Hoa Dung không có gan đó cũng không có đầu óc đó, Giang Sùng Nguyên có chút đầu óc nhưng không nhiều lắm, nhưng mà, thật sự phải nói, vẫn là mẹ hắn ta có khả năng lớn hơn nhiều."
"Mất năm triệu, việc kinh doanh của Giang thị cũng bay. Tiền thị chắc chắn sẽ không chịu để yên, nhất định sẽ hung hăng cắn xuống một miếng thịt từ trên Giang thị cho hả giận, trừ phi, Giang thị bọn họ có thể trấn an tốt hai kẻ tồi đó."
Đầu óc Giang Dữ Mặc chuyển nhanh, suy đoán đủ loại khả năng.
Trước mắt có hai tình huống có xác suất cao nhất:
Một là Tiền Thịnh âm thầm tìm người làm, nhưng người kia vừa nãy đến gấp gáp muốn g**t ch*t mình, hơn nữa cũng không cướp điện thoại của cậu, cứ như vậy khả năng liền thu nhỏ.
Một khả năng khác chính là bà Giang khó chịu việc cậu lấy không năm triệu, tìm người làm.
Điều này cũng không phải không có khả năng, đánh giá của Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906586/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.