Nhấn gửi đi, nụ cười ác ý của Giang Nhiễm cứng đờ, dấu chấm than màu đỏ thẫm đâm hai mắt cô ta nhức nhối.
Cô ta giờ đã bị đá khỏi nhóm? Không phải, tại sao?
Không chờ Giang Nhiễm nghĩ thông suốt, tin nhắn quở trách của Vương Nguyệt Vi gửi đến trước.
Vương Nguyệt Vi : Không phải bảo cô đừng nói chuyện à? Giang Nhiễm : Tôi chỉ là lo các cô đều bị anh ta lừa. Vương Nguyệt Vi : Chuyện này không liên quan đến cô! Giang Nhiễm : Vậy tôi xin lỗi? Vương Nguyệt Vi : Đừng làm chuyện dư thừa! Giang Nhiễm lo âu đập bàn lại làm gãy móng tay, đau đến hít hà, cô ta không hiểu Vương Nguyệt Vi có ý gì, cô ta chẳng qua chỉ nói một lời trong nhóm mà thôi, đến mức này sao? Những con nhà giàu ngu ngốc đó cũng vậy, chỉ vì một câu đã đá cô ta khỏi nhóm, đầu óc bị điên đúng không? Giang Nhiễm khẽ cắn môi, bỏ đồ đạc mới vừa lấy ra vào trong vali thu dọn xong, đảo mắt đặt ngay vé máy bay về nước. Dựa vào đâu Giang Dữ Mặc sống cuộc sống hô mưa gọi gtió, mà cô ta thì xám xịt đi xa tha hương như một con chuột để tránh tai họa? Giang Dữ Mặc dựa vào đâu sống tốt như vậy? Đó chính là nhà họ Cố! Anh ta dựa vào đâu!! Người nhà họ Cố chắc chắn bị anh ta lừa bịp, cô ta muốn ở lại, xé nát bộ mặt thật của Giang Dữ Mặc! Mình mới xứng sống dưới ánh mặt trời, anh ta mới phải là con chuột trong cống thoát nước! Mãi mãi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906585/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.