Bước xuống từ trên xe là một thiếu niên xa lạ trước nay chưa từng gặp, cậu thân hình đĩnh bạt, trắng nõn gầy, mái tóc đen vụn rủ giữa mày, áo phông trắng và quần jean màu lam nhạt phối hợp đơn giản tràn ngập hơi thở thanh xuân tỏa nắng.
"Ân, ờm, anh Giang!" Suýt nữa nói lỡ miệng, Cố Du Du nâng làn váy phấn khích chạy đến trước mặt thiếu niên: "Anh đã đến rồi!"
Sự nhiệt tình của Du Du vượt ngoài dự kiến của mọi người, không chỉ nhóm cậu ấm cô chiêu cảm thấy kinh ngạc, ngay cả bà Cố cũng rất ngạc nhiên vì người bạn mà con gái nói thế nhưng là một nam giới.
Nhóm cậu ấm cô chiêu cậu nhìn tôi tôi nhìn cậu, đủ loại đề tài họ vắt hết óc tìm vừa rồi, Cố Du Du đều giống như hũ nút, không nhả ra mấy chữ, người kia là ai?
Cố Du Du sao vừa thấy cậu ta đã nhiệt tình như lửa như ong mật ngửi thấy mật hoa vậy, hoàn toàn khác với thái độ đối đãi họ.
Quan trọng hơn là.
"Sao cậu ta bước xuống từ trên xe cậu Hai?"
"Nhà ai? Trước đây sao chưa từng thấy?"
"Có thể là Du Du bảo người đi đón?"
"Không phải là bạn cũ trước đây của Cố Du Du đó chứ?"
Giang Dữ Mặc đã sớm tập mãi thành thói quen đối với ánh mắt của người khác, cậu không thèm để ý, Cố Du Du cũng giống như hoa hướng dương trong mắt chỉ có cậu, cùng đi vào sảnh tiệc ngồi bên cạnh cô trên sofa.
"Này." Giang Dữ Mặc rất tùy ý lấy từ trong túi ra một túi nilon màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906584/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.