Trong thang máy, Từ Phi Diệu vô cùng tò mò đối với người mà hai anh em cậu Hai đều vừa ý.
Từ Phi Diệu: "Cậu đến đây làm gì?"
Giang Dữ Mặc có hơi cạn lời: "Trừ chơi ra còn gì được?"
Từ Phi Diệu nghẹn một chút: "Nơi này lại không dễ vào, bộ cậu không lo không vào được à?"
Giang Dữ Mặc vẻ mặt anh bị ngốc à? , cậu nói: "Bây giờ không phải vào được rồi à?" "Đó là bởi vì…" Từ Phi Diệu dừng lại: "Hey, tên nhóc cậu hơi bị thú vị đấy." Đến tầng 10 rồi, bước lên tấm thảm dày màu đen đi qua hành lang u tối hẹp dài, Giang Dữ Mặc đi theo vào phòng riêng, đẩy cửa ra, một phòng cả trai lẫn gái đều đã bắt đầu chơi. Bên này có chơi mạt chược, bên kia có hát karaoke, còn có đánh bida… Giang Dữ Mặc đảo qua, phát hiện những người này chơi còn rất lành mạnh. Mà lúc này, trong một phòng riêng khác cùng tầng lầu, Giang Hoa Dung bị trói gô đè quỳ trên mặt đất. Nơi nhìn thấy chỉ có bốn gã vệ sĩ thân hình vai rộng rắn chắc, khỏe khoắn, mí mắt Giang Hoa Dung giật giật, nhìn về phía Tiền Thịnh ngồi trên sofa một cách phóng khoáng, hai chân tách ra, nặn ra chút tươi cười: "Tổng giám đốc Tiền đây là có ý gì?" Tiền Thịnh động động ngón tay, người mẫu ngồi trên đùi gã đưa lên xì gà cắt đầu châm lửa, Tiền Thịnh tay mò mẫm trên người người mẫu ăn mặc mát mẻ, hít mây nhả khói, không nói gì. "Ông sẽ không thật sự cho rằng tiền của chúng tôi dễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906587/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.