Giang Dữ Mặc chơi điện thoại ở tiệm trà sữa một buổi trưa, trong trò chơi bảy vào bảy ra giết đối phương không còn mảnh giáp, chuỗi thắng tràn ngập màn hình khiến cậu vui vẻ thoải mái.
Sướng!
Giang Dữ Mặc làm lơ mấy chục lời xin kết bạn trong game, sải bước lên tiểu Lục xuất phát về phía nhà cũ.
Trên đường, có ông cụ cưỡi xe ba bánh nhặt bìa giấy không cẩn thận lật xe, Giang Dữ Mặc ngó lơ.
Có đứa nhỏ nhảy bật muốn lấy con diều mắc trên cây, ngó lơ.
Thiếu niên tỏ tình với thiếu nữ bị từ chối chưa từ bỏ ý định tiếp tục dây dưa nhất quyết muốn một lời giải thích, ngó lơ!
Còn có người già nào đó bị tông túm lấy tài xế đòi phí bồi thường thực tế là ăn vạ, đứa nhỏ chơi trượt Patin mất kiểm soát đâm vào cây, thai phụ bắt gian bị chồng và kẻ thứ ba mắng nhiếc hạ thấp suýt nữa sinh non…
Toàn bộ ngó lơ!
Giang Dữ Mặc phiền không chịu được, sao trước đây chưa từng thấy xảy ra nhiều chuyện như vậy trên đường chứ, sau khi hệ thống rách này đến, cảm giác cuộc sống trở nên thật mẹ nó "xuất sắc"!
Giang Dữ Mặc chẳng hề làm gì đã về tới nhà cũ rời xa trung tâm thành phố, khóa xe lên lầu mở cửa vừa muốn ngồi xuống thở một hơi uống miếng nước, cậu dừng lại bước chân đứng ở cửa, bên trong cánh cửa, người khiến cậu bất ngờ lại không quá bất ngờ ngồi trên sofa duy nhất.
"Đột nhập nhà riêng của dân." Giang Dữ Mặc nói: "Bà Giang muốn lên tin tức đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906581/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.