Mãi cho đến trở lại nhà cũ, tâm trạng của Giang Dữ Mặc đều tốt cực kỳ.
Thứ nhất là đã giải quyết anh em Tiền thị phiền phức; thứ hai là cậu hiện đang không thiếu tiền, có thể trực tiếp nằm yên; thứ ba đã hố bà Giang, còn tìm phiền phức cho nhà họ Giang.
Đây chính là chuyện vui đặc biệt lớn!
Cậu tắm rồi, chơi vài ván game trên điện thoại một lát rồi định ngủ.
Trước khi vào giấc ngủ, Giang Dữ Mặc cảm thấy hình như mình quên mất gì đó, nhưng không nhớ được.
Nếu không nhớ được, vậy không phải chuyện gì quan trọng.
Giang Dữ Mặc ngủ mất.
Thời gian chậm rãi trôi đến 0 giờ tối.
[Tích tích tích! Tích tích tích!] Giang Dữ Mặc bị âm máy móc như đoạt mệnh gọi hồn đánh thức. Giang Dữ Mặc kéo mạnh tóc: "Tiếng động chó má gì thế!" [ Giám sát thấy nhiệm vụ hằng ngày của ký chủ, ngày làm một việc thiện chưa hoàn thành, hình phạt ngẫu nhiên : Ôm Cố Ngu. ] [Thời hạn : 24 tiếng. ] [ Giá trị năng lượng của ký chủ hiện tại 5.1 ] Giang Dữ Mặc đang tra tấn Cố Ngu trong mơ thì đột nhiên bị đánh thức mất, cậu siết kéo ga giường, trong lòng bực bội muốn giết người. "Hệ thống! Mày nói coi sao lại thế này hả?!!" Hệ thống uất ức: [Là ký chủ anh bảo tôi câm miệng!] Giang Dữ Mặc tùy tay túm lấy đèn bàn đầu giường ném văng ra va đập nát vụn: "Vậy tao bảo mày đi lật đổ hệ thống chủ tạo phản mày mẹ nó sao không nghe lời?!!!" Hệ thống: [Tạo phản á! Tôi thậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906582/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.