[Nhiệm vụ hàng ngày: Mỗi ngày làm một việc thiện, nhiệm vụ hoàn thành! Giá trị năng lượng hiện tại 5.1.]
"Ha? 0.1?" Giang Dữ Mặc nói: "6."
Hệ thống kiên quyết bày tỏ không gánh cái nồi này: [Đây là phán đoán của hệ thống giám sát dựa trên độ khó của nhiệm vụ.]
"Việc gì cũng là hệ thống giám sát làm? Vậy mày có ích lợi gì?"
[Hệ thống giám sát chỉ là số liệu, tôi có thể trợ giúp ký chủ sử dụng hệ thống, cùng với cung cấp một số kiến nghị hợp lý hợp pháp.]
"Ồ ~" Giang Dữ Mặc: "Vô dụng là vô dụng, tìm cớ gì chứ."
Hệ thống uất ức: qwq
Người khác không vui, cậu liền vui vẻ. Bắt nạt hệ thống xong, tâm trạng Giang Dữ Mặc hơi tốt chút.
Mười lăm phút sau, cậu ngừng ở cửa khu biệt thự.
Giang Dữ Mặc đã ở tại nhà họ Giang bắt đầu từ bốn tuổi, nhưng mãi cho đến năm nay cậu mười tám tuổi, nhà họ Giang cũng không hề ghi thông tin của cậu vào nhà họ Giang.
Mỗi lần về nhà đều phải bảo vệ gọi điện thoại cho nhà họ Giang, đồng ý mới có thể thả cậu đi vào. Có đôi khi Giang Dữ Mặc phải đợi thật lâu, lúc này thường là lúc Giang Sùng Nguyên và Giang Nhiễm ở nhà họ Giang.
Nhưng hôm nay lại thật ra không chờ lâu lắm, cửa lớn đã mở ra.
Giang Dữ Mặc cười cười với chú bảo vệ, điềm tĩnh đạp tiểu Lục chạy vào.
Quản gia cúp điện thoại từ chốt bảo vệ, đảo mắt liền gọi điện cho Giang Hoa Dung: "Cậu chủ Giang Dữ Mặc đã về rồi ạ."
Lúc này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-ta-quy-chinh-toi-be-cong-nam-chinh-roi/4906580/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.