Tác giả: Thời Diệp Chi Bình
Edit: Bánh Bao/ Beta: Padu
Thư Mông giải quyết nhu cầu sinh lý xong, cứ để mặc Nguyên Triết niết mình trong tay.
Dù sao vẹt cũng có thể được huấn luyện thành công tự đi WC chứ bộ, cùng lắm là cô thông minh hơn mấy con khác một chút thôi.
Nguyên Triết thấy nó lại bày vẻ ngơ ngác, cũng không ép nữa. Xoa xoa đầu nhỏ rồi cười thả nó vào lồng chim. Chỉ là lúc đóng cửa, anh hơi dừng tay suy tư một lát, cuối cùng vẫn chừa một khe hở.
"Anh hé cửa cho mi nhé, tối mà muốn đi WC cũng tiện hơn. Nhưng phải nhớ không được chạy loạn, biết chưa?" Anh hướng dẫn từng bước, muốn giảng lý lẽ với Thư Mông.
Thư Mông nghĩ nghĩ, cũng cho anh mặt mũi, lặp lại: "Biết."
Nguyên Triết có được câu trả lời hơi nhướng nhướng mày, cười một tiếng. Sau đó không nói gì nữa, xoay người về phòng.
Đêm nay Thư Mông cũng không định bay loạn trong phòng. Dù gì đèn tắt rồi, xung quanh tối đen như mực, cô mà tập bay, nói không chừng lại va linh tinh vào đâu đó. Hơn nữa cô cũng sợ mình hoạt động quá nhiều, calo tiêu hao nhanh hơn, lại phải ăn cái gì lại đi WC. Vậy nên cô dứt khoát ngồi im lặng trong lồng treo nhỏ, quyết ngủ một giấc đến hừng đông.
Nghĩ thì nghĩ vậy, chứ vừa nhắm mắt là Thư Mông lại nhớ tới bản thân đang yên lành tự dưng biến thành vẹt, thật là càng nghĩ càng bực. Nhỡ sau này không đổi về được thân người thì phải làm sao? Nghe nói vẹt khổng lồ mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-may-nhai/1713914/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.