Mười giờ rưỡi trung đội nhận báo động, báo ở cầu Ngọc Sơn có một cô gái khoảng hai mươi tuổi nhảy sông tự vẫn, đội của Quý Kiêu phải xuống hiện trường.
Trước khi Quý Kiêu nhận nhiệm vụ thì anh đang ngồi ở phòng trực ban nhắn tin trò chuyện với Kẹo Bong Bóng về trang bị mới ra.
Phải chế một bộ mới, quần kia còn là quần chữ T. Kẹo Bong Bóng vô cùng hứng thú nhắn tin với anh.
Cút, là cái quần short, cậu tưởng ông đây không lên mạng xem trước à.
Ở trên là áo ngực đúng không, màu thì có thể nhuộm, thành sọc vằn được không, chồng yêu.
Vợ, cậu là loli, có thể đừng ăn mặc theo kiểu đó được không? Sao tôi lại đụng phải người như cậu chứ.
Ngực tôi lớn a.
Cút!
Sau đó Kẹo Bong Bóng còn nhắn thêm gì nữa, Quý Kiêu không thèm đọc tiếp nữa, theo Lâm Tử nhảy lên xe, đến cầu Ngọc Sơn.
"Cây cầu cao bao nhiêu? 20 mét?" Sau khi lên xe Quý Kiêu hỏi, cầu Ngọc Sơn là một trong ba cây cầu lớn nhất vào trong thành phố, từ lúc bắt đầu xây dựng, đã trở thành nơi ưa chuộng để tự vẫn, người khác có lẽ không biết, nhưng họ lại rất rõ, ít nhất mỗi tháng có một người từ đó nhảy xuống.
Chết thì không thông báo cho họ, nhưng không chết, 110 lại không xử lý được, sẽ gọi họ. Bờ kè hai bên bên cầu Ngọc Sơn đều được làm bằng xi măng và đá, cơ bản là vuông góc, lại còn rất cao, cho dù túm được người, muốn kéo lên được cũng phải có thiết bị, những trường hợp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/514658/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.