Lúc Quý Kiêu trở về đến ký túc xá đã sát giờ cơm tối, tuy nói bữa trưa cũng chưa ăn, nhưng lúc này đã không còn cảm thấy đói.
"Tiểu Hoa!" Lâm Tử đi theo ngay sau anh, vừa quẹo vào hành lang đã thấy được trong chiếc thùng giấy hôm qua bị Quý Kiêu đặt trong góc có nhiều thêm một con mèo con, "Mắt em không bị hoa chứ, thật sự là Tiểu Hoa!"
"Rất kỳ lạ, đồ hộp cho mèo còn đó, cậu lấy đút nó ăn đi." Quý Kiêu rất bình thản trả lời, rồi trở về phòng mình, ngồi trên ghế ngây ngẩn.
Anh có cảm giác sợ hãi kho hàng không cách nào diễn tả được, hôm nay nhìn thấy kho hàng bị lửa và khói dày đặc bao trùm, cảm giác này đặc biệt mạnh mẽ, đã vài lần khi anh bước vào trong kho hàng đều muốn quay đầu chạy ra.
Kho hàng, khói, lửa... những thứ này đã nhiều lần xuất hiện trong những giấc mơ của anh mấy năm qua, không ngừng tra tấn anh... Mỗi lần bị ác mộng làm tỉnh giấc vào nửa đêm, toàn thân anh đều toát mồ hôi lạnh, tình trạng kiệt sức giống như mới vừa chạy mấy km về.
Quý Kiêu nhắm mắt lại, Viễn Hàng, xin lỗi.
"Anh không đi tắm à? Hôi muốn chết." Lâm Tử cho mèo ăn xong đẩy cửa bước vào, tay phẩy phẩy dưới mũi.
"Mời ngài ngửi mùi của mình đi." Quý Kiêu cười cười, đứng lên đi lấy khăn tắm.
"Tôi phát hiện hôm nay anh hơi lạ." Lâm Tử vỗ vỗ anh, "Sau này đừng xúc động như vậy, trong kho hàng không có ai, nếu cái bình gas kia có nổ, thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/514657/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.