Giọng nói của người nọ Đinh Mùi chưa từng nghe thấy, là một người lạ, cậu ghét người ta gọi mình là mèo con, lại càng ghét một người lạ gọi cậu như vậy, hơn nữa... làm sao người kia biết cậu là mèo?
Cậu đứng lên quay người lại, một người đàn ông hai tay đúi túi quần nhìn rất bình thường đứng sau cậu, đang mỉm cười với cậu.
Đinh Mùi không nói gì, cậu không thích nụ cười của người kia, so với lúc cậu giả vờ cười còn giả tạo hơn, mặc dù cậu không biết vì sao người kia lại gọi mình như vậy, nhưng cậu không định để tâm tới.
Ngay khi cậu muốn quay người ngồi xuống tiếp tục nghiên cứu bánh xe, thì người đàn ông đột nhiên rút tay từ trong túi quần ra, vẫy vẫy với cậu: "Mèo Con."
Trong tích tắc Đinh Mùi thấy được ánh sáng xanh trong lòng bàn tay hắn ta, cả người đều sững sờ, màu của ánh sáng này cậu rất quen thuộc, đây là màu sắc của chính bản thân cậu.
Màu sắc của mèo chín đuôi đều khác nhau, có những màu chỉ khác một chút xíu xiu, nhưng đều là những màu có một không hai, Đinh Mùi biết rất rõ màu của mình ra sao, không bao giờ nhìn sai.
Ánh sáng này người bình thường có thể bắt chước được, nhưng đối với mèo chín đuôi, lại không thể cưỡng được sức hấp dẫn từ nó.
"Có muốn không? Mèo Con?", người đàn ông huơ huơ tay, xoay người từ từ bước đi từng bước, "Đến đây."
Trong đầu Đinh Mùi vô cùng mâu thuẫn đối với người kia, nhưng ánh sáng ấy lại làm cậu gần như không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cai-duoi-thu-chin/514659/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.