*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
THẬT LÀ ẤM CÚNG.
Annabeth thực sự chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày mình sẽ dùng từ này để tả một nơi nào đó dưới Tartarus, nhưng, mặc dù túp lều của tên Gigantos này to như một cái đài thiên văn, xây bằng xương, đất và da drakon, nhưng nó thực sự rất ấm cúng.
Giữa căn lều bập bùng một ngọn lửa trại đốt bằng dầu hắc ín và xương; nhưng khói bốc lên lại màu trắng và không có mùi, thoát qua một cái lỗ trên chính giữa trần. Sàn lều trải một lớp cỏ đầm lầy khô và thảm lông xám. Chiếm cứ một đầu lều là một cái giường khổng lồ trải lông cừu và da drakon. Ở đầu kia ăn lều, trên các giá treo là các loại thảo mộc khô, băng da và những dải gì đó trông như là thịt drakon sấy. Nơi này có mùi giống như món hầm, khói, húng quế và húng tây.
Điều duy nhât làm Annabeth lo lắng là đàn cừu túm tụm trong một khoang sân sau căn lều.
Annabeth nhớ lại cái hang của tên Cyclops Polyphemus, kẻ ăn thịt cả cừu lẫn á thần mội cách bừa bãi. Cô chỉ lo rằng tên khổng lồ này có khẩu vị tương tự.
Một phần trong cô chỉ muốn chạy cho xa khỏi đây, nhưng mà Bob đã đặt Percy lên giường của tên khổng lồ, nơi cậu gần như mất tích trong đám lông và da. Bob nhỏ nhảy ra khỏi người Percy và vần vò cái chăn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cac-anh-hung-cua-dinh-olympus-tap-4-ngoi-nha-than-hades/3171564/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.