Giang Quyện: "?"
Luôn cảm thấy hình như Vương gia hiểu lầm cái gì đó, nhưng nếu giải thích thì sẽ lộ tẩy việc giả bệnh, Giang Quyện chỉ đành lựa chọn ngầm thừa nhận.
"Lúc tỉnh lúc mê..."
Xe ngựa của Vương phủ chờ ở cửa cung, sau khi lên xe ngựa, Giang Quyện rất hiểu ý mà nói trước: "Đi chùa Diệu Linh trước, sau đó hẵng đưa ta về biệt trang."
"Ngươi cũng đi chùa Diệu Linh."
"Ta có thể đi không?" Giang Quyện sững sờ: "Không phải là Vương gia không muốn để ta đi sao."
"Vẫn là nên để ngươi bên người." Tiết Phóng Ly bình thản nói: "Thân thể quá kém, cũng quá dễ bị bắt nạt."
Giang Quyện giải thích: "Ta không có..."
Tiết Phóng Ly còn nói: "Chùa Diệu Linh rất am hiểu thuật châm cứu. Khoảng thời gian này bệnh tim của ngươi thường xuyên tái phát, hôm nay còn ngất xỉu, đến xem một chút."
Giang Quyện: "..."
Bệnh tim của y, là giả bộ.
Ngất xỉu, cũng là giả bộ.
Giang Quyện vùng vẫy một hồi: "Không cần đâu. Thái y nói dưỡng bệnh tốt lắm mà, không có gì đáng lo."
Tiết Phóng Ly cười khẽ nói: "Thật sự có gì đáng lo ông ta cũng không dám nói ra. Huống hồ... Bệnh của ngươi còn tái phát nhiều lần."
Giang Quyện muốn nói lại thôi đến nửa ngày, chậm rãi nói: "... Được rồi."
Trên thực tế, trong lòng y rất hoảng loạn, đồng thời kéo vang chuông cảnh báo cấp mười.
Châm cứu xong đau lắm.
Giang Quyện rất hối hận. Sớm biết như vậy y sẽ không giả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324733/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.