Động tác của cung nữ dìu Giang Quyện dừng lại, theo bản năng ngẩng đầu, lập tức kinh ngạc thốt lên một tiếng.
Giọng nói không lớn, nhưng Tiết Phóng Ly vẫn có thể nghe thấy, hắn nhìn sang.
Cái nhìn này khiến hắn gần như điên cuồng.
Giang Quyện ngã trên thảm lông mềm, y phục tóc đen rũ xuống một chỗ. Da của y rất trắng, cũng không phải trắng như bạch ngọc của người quen sống trong nhung lụa mà là trắng mang theo bệnh khí, như tuyết trắng.
Trên thảm một mảnh diễm sắc, y nhắm hai mắt nằm đó, thân thể thiếu niên vốn gầy yếu giờ khắc này càng lộ vẻ đơn bạc, càng dễ tan hơn cả mây khói, càng dễ vỡ hơn cả lưu ly.
Y không nhúc nhích, dường như không còn sự sống.
Trong lúc hoảng hốt, Tiết Phóng Ly như nhìn thấy người phụ nữ kia. Trước mắt một màu đỏ, vừa là máu đỏ cũng vừa là lửa đỏ, người phụ nữ kia một thân hỷ phục, ngón tay nắm lấy lưỡi dao sắc bén, máu từng giọt từng giọt nhỏ xuống.
Nàng ta cười đến dịu dàng: "Phóng Ly, con nghe ta nói. Cả đời này của con, không ai quan tâm, càng không có ai lo lắng, con không có gì cả, không giữ được gì cả."
Tiết Phóng Ly từng bước từng bước đi tới.
Bước chân hắn chầm chậm, có thể chậm bao nhiêu thì chậm bấy nhiêu, cung nữ chỉ cảm thấy ngơ ngác, cảm giác ngột ngạc cực lớn khiến cả người nàng ta cứng ngắc không thể động đậy.
Tiết Phóng Ly duỗi tay về phía Giang Quyện, còn chưa đụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324732/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.