Tiết Phóng Ly ngẩn ra.
Cảm xúc không thể nhận dạng xông lên đầu. Đây là một loại tâm tình trước đây chưa từng có, hung hăng mà lại cực nóng.
Thời khắc này, gió ngừng, nắng lặng, nhưng đang có cái gì rung chuyển không thôi.
Giang Quyện không hề cảm giác được, chỉ đột nhiên nhớ tới gì đó "A" một tiếng: "Vương gia, hình như ngươi không tin chuyện quỷ thần, vậy coi như xong."
Tiết Phóng Ly chỉ nhìn y, hồi lâu mới mở miệng hỏi Giang Quyện: "Có đau không?"
"Hở?" Giang Quyện chớp chớp mắt, rất nhanh liền phản ứng lại hắn hỏi tay y có đau không, y do dự một chút: "Không sao, không đau."
"Nói dối."
Ngữ khí của Tiết Phóng Ly nhẹ nhàng mà nghiêm nghị, thần sắc khiến người nhìn không thấu: "Không đau thì ngươi khóc cái gì?"
Giang Quyện bị hắn vạch trần tại chỗ cũng không chột dạ, vô cùng cây ngay không sợ chết đứng nói: "Ta vốn sợ đau."
Dừng một chút, không giả vờ, Giang Quyện rất nghiêm túc mà khẩn cầu:"Vương gia, lần sau ngươi nhẹ một chút có được không?"
Bởi vì Giang Quyện có bệnh tim, từng động tới phẫu thuật to nhỏ mấy lần, sau khi thuốc tê hết hiệu quả là thời khắc ác mộng của y, Giang Quyện thường đau đến thần trí không rõ, cào loạn lung tung, mà thông thường sẽ là tay của người nhà y, cho nên y có thể hiểu được Tiết Phóng Ly.
Y nói xong, yên tĩnh, chỉ còn một mảnh yên tĩnh vô cùng.
"Ừm."
Qua rất lâu, Tiết Phóng Ly cuối cùng cũng lên tiếng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324734/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.