Lập tức có người được mời vào trong điện.
"Vi thần bái kiến ---" An Bình Hầu đang định hành lễ, Hoằng Hưng Đế khoát tay chặn lại: "Miễn miễn, không cần đa lễ."
An Bình Hầu đứng thẳng người, thấy hai người khác trong điện, lúc này hơi nhướng mày.
Giang Quyện?
Sao y lại ở đây?
Hôm nay An Bình Hầu vào cung là muốn xin Hoằng Hưng Đế tứ hôn cho gã.
Thân là thiên chi kiêu tử, An Bình Hầu vẫn luôn bất mãn chuyện hôn ước giữa gã và Giang Quyện. Thiếu niên này tới từ nông thôn, nhát gan, rụt rè, nói chuyện không dám nhìn thẳng vào người khác, ánh mắt vô cùng tối tăm.
Gã rất chán ghét vị hôn phu này, cũng không muốn thừa nhận phần hôn ước này, còn Giang Quyện càng không xứng bước vào Hầu phủ.
Nhưng cữu cữu của gã không cho là vậy.
Cha mẹ An Bình Hầu mất sớm, trưởng công chúa – cũng chính là cữu mẫu của gã nhận gã về phủ công chúa. Gã được cữu cữu và cữu mẫu nuôi lớn, cái hôn ước kia cũng là do cữu cữu của gã định ra.
Lúc An Bình Hầu muốn giải trừ hôn ước, nhưng gã không có kế tục tước vị, theo pháp lệnh, kế tục tước vị sẽ bị giáng cấp, trưởng công chúa vì chuyện đó nhiều lần tiến cung gặp vua, lúc đó An Bình Hầu không muốn tự chuốc phiền phức nên không nhắc lại nữa.
Mà bây giờ, Hầu vị đã yên ổn, cữu cữu và cữu mẫu của gã cũng xuất kinh du ngoạn, An Bình Hầu liền nhân cơ hội này giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324717/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.