Chỉ hời hợt hai chữ, Cao quản gia nghe xong đột nhiên trợn to hai mắt.
Đồng ý?
Vương gia thế mà đồng ý?
Sói con nhảy lên xe ngựa, việc này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Đặt trên người người khác, nếu có người cầu xin thì tha liền tha, chỉ một câu nói mà thôi nhưng cố tình đây lại là Tiết Phóng Ly.
Vương gia của bọn họ, chưa từng dễ nói chuyện như vậy?
Cao quản gia không nghĩ tới chuyện này vẫn chưa xong, phía sau còn có nhiều việc khiến hắn giật mình hơn.
"Bây giờ bản vương tha cho nó, sau này chữa khỏi vết thương đuổi về rừng, nó vẫn không sống nổi." Tiết Phóng Ly trầm thấp nói: "Bản vương không bao giờ làm chuyện không có ý nghĩa."
Giang Quyện thật vất vả mới thở ra một hơi, nghe vậy liền sốt sắng lên: "Vậy..."
"Mang về vương phủ." Tiết Phóng Ly bình thản nói: "Nếu bản vương đã tha cho nó một mạng, nó không thể chết nữa."
Dứt lời, Tiết Phóng Ly tùy ý phân phó: "Cao Đức, tìm một đại phu chữa cho nó."
Cao quản gia: "?"
Hắn sửng sốt nửa ngày, một lần nữa hoài nghi mình còn chưa tỉnh ngủ, vì vậy tàn nhẫn mà nhéo mình một cái, Cao quản gia đau đến nhe răng trợn mắt, tuyệt vọng phát hiện đây không phải mơ, vội vã đáp: "... Dạ, Vương gia."
Giang Quyện ngẩn ra, phút chốc mở to hai mắt, không nghĩ tới tình thế có thể xoay chuyển, y nghiêm túc nói: "Vương gia, ngươi thật sự là người tốt."
Tiết Phóng Ly
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324716/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.