Đêm đã khuya.
Cao quản gia cầm đèn lồng bước vào Lương Phong viện. Vào đêm, cả tòa vương phủ yên tĩnh không hề có một tiếng động, bọn nha hoàn trầm mặc đứng hầu một bên, chỉ có ca cơ đang hát.
"Bích nguyệt dạ dạ mãn, quỳnh thụ triêu triêu tân..."
Tiết Phóng Ly dựa vào trên nhuyễn tháp, phát quan của hắn đã được tháo ra, tóc đen buông xuống, da dẻ tái nhợt, sắc môi đỏ thắm, hiện ra mấy phần đẹp đẽ quỷ dị khó giải thích được.
"Vương gia..." Cao quản gia xốc rèm che lên, đi tới bên cạnh hắn, nhẹ giọng nói: "Đã đưa quà cưới qua."
Tiết Phóng Ly lười biếng hỏi: "Y có thích không?"
Cao quản gia thành thật trả lời: "Nô tài thấy trên mặt Tam công tử chỉ có kinh ngạc, cũng không mừng rỡ. Y còn bảo nô tài đem mấy rương đồ kia trở về."
Tiết Phóng Ly cười một tiếng, không để ý lắm: "Ngày mai rồi xem."
Dứt lời, hắn giật giật ngón tay, ném miếng vàng vào trong lồng ngực Cao quản gia: "Thưởng cho ngươi."
Cao quản gia cẩn thận nhận vàng, đã nghĩ xong nên xài như thế nào – đã lâu không được đến Hồng Tụ Các uống rượu rồi, lần này phải gọi thêm mấy mỹ nhân mới được.
Trong lòng đang mơ đẹp, bất thình lình Cao quản gia nghĩ tới điều gì, đè hưng phấn trong lòng xuống, nói: "Đúng rồi, còn có một chuyện nô tài quên nói."
"Hửm?"
"Lúc nô tài đến vừa vặn nghe thấy Tam công tử nói..." Sắc mặt Cao quản gia cổ quái: "Tam công tử nói Vương gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324715/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.