Ngũ ca hận cái gì nhất?
Tiết Từ Quân sững sờ, không bao lâu, hắn muộn màng phát hiện mình nhất thời đắc ý vênh váo, lại chạm vào vảy ngược của Ngũ ca.
Quy củ.
Ngũ ca của hắn, trong miệng hoàng tổ mẫu, là dã chủng không có quy củ.
"Ngũ, Ngũ ca, ta quên mất." Tiết Từ Quân mấp máy môi, bị dọa không nhẹ, hắn cuống quít giải thích: "Hơn nữa hôn sự này, không phải Ngũ ca cũng không hài lòng sao? Ta chỉ là, chỉ là..."
Tiết Phóng Ly hỏi hắn: "Đó là chuyện của bản vương, liên quan gì tới ngươi?"
Tiết Từ Quân ngập ngừng nói: "Ta, ta..."
Tiết Từ Quân sợ nhất là bộ dáng cười như không cười này của Tiết Phóng Ly, Trương công công cũng không tốt hơn, gã không nghĩ tới vỗ mông ngựa lại vỗ trúng đùi ngựa, lúc này quỳ xuống đất, lấy lòng nói: "Vương gia, ngài đại nhân đại lượng, chắc chắn sẽ không để ý ------".
Tiết Phóng Ly cười một tiếng, thân thể Trương công công cứng đờ, lập tức tự đưa tay tát lên mặt mình: "Vương gia tha mạng, là nô tài lắm miệng, là nô tài lắm miệng!"
Chát! Chát! Chát!
Tiếng bạt tai không dứt, Trương công công dùng sức rất lớn, không dám đục nước béo cò, trên mặt gã đau rát, trong đầu cũng ong ong nhưng không dám dừng lại.
"Đại nhân đại lượng?" Tiết Phóng Ly chậm rãi nói: "Trương công công nhớ lầm rồi, từ trước đến giờ bản vương có thù báo thù."
Trương công công nghe xong, chỉ cảm thấy cả người phát lạnh, gã cuống quít dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324714/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.