Giang Quyện đi dạo nhưng không có sức lực.
Y đi mấy bước sẽ dừng một chút, ngự hoa viên gì, núi đá lâm viên gì, Giang Quyện đứng từ xa nhìn một chút là đủ rồi, cũng không muốn lê lết tấm thân yếu ớt này đến gần xem.
Uông tổng quản thấy thần sắc y mệt mỏi, vội vã lại gần dò hỏi: "Vương phi, thân thể không khỏe sao?"
Đương nhiên Giang Quyện không thể nói thật, y không muốn mệt, cũng không muốn buồn chán, liền gật gật đầu: "Có chút không thoải mái."
Uông tổng quản vội vàng dìu y vào đình nghỉ mát nghỉ ngơi.
Ba mặt đình nghỉ mát giáp với hồ nước, lá sen xanh nổi lên mặt nước, Giang Quyện nằm úp sấp trên lan can hóng gió, bây giờ trời còn chưa nóng, đương nhiên gió thổi qua cũng rất thoải mái.
Nhưng mà không biết mùa hè đến phải làm sao bây giờ. Không có máy lạnh, không vui nha.
Y rũ tay xuống, nghiêng đầu gối lên cánh tay, ống tay áo rộng lớn bị gió thổi, lộ ra một đoạn cổ tay nho nhỏ, vốn dĩ là một mảnh trắng như tuyết, nhưng lại bị nặn ra vài dấu tay màu đỏ.
"Này, ngươi..." Tiết Từ Quân ngồi xổm cả buổi sáng rốt cuộc bắt được Giang Quyện lạc đàn. Hắn nghênh ngang đi vào đình nghỉ mát, đang muốn huênh hoang một phen, kết quả vừa mới cúi đầu xuống liền sợ hết hồn.
Da dẻ Giang Quyện trắng, mấy vết đỏ kia có thể nói là nhìn thấy mà giật mình, giống như bị ngược đãi vậy, Tiết Từ Quân đổi giọng: "Tay ngươi làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324718/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.