Đường Ẩn nhìn Lục Tước đang quỳ trước mặt, ánh đèn trong phòng trà u ám, đôi mắt xanh biếc của Lục Tước sáng rực lên, mái tóc vàng rực rỡ cùng đôi mắt xanh biếc như làm bừng sáng cả không gian trong chốc lát.
Trở lại làm con người...
Liệu trái tim yên lặng trong lồng ngực cậu có tiếp tục đập không? Liệu dòng máu trong huyết quản như nước đọng có lại chảy ra? Đôi mắt của cậu sẽ như thế nào sau khi những đặc điểm của huyết tộc đã biến mất?
Có phải là một màu xanh sáng như Lục Tước không?
Không thể phủ nhận là, Đường Ẩn bỗng nhiên sinh ra một tia chờ mong đã lâu không thấy.
Cậu muốn uống trà của Đồ An, nếm món mực xé của Hùng Manh Manh đưa cho cậu và muốn ăn nhiều món ngon của con người.
"Anh sẽ phải trả cái giá gì cho việc biến tôi thành con người?"
Lục Tước hôn lên đầu ngón tay của Đường Ẩn giống như tín đồ tín ngưỡng thần linh: "Sau trăm năm, tôi sẽ chết cùng ngài."
Nhiệt độ cơ thể ấm áp của con người lưu lại trên đầu ngón tay của Đường Ẩn, nhiệt độ như bàn ủi dần dần lan rộng ra, tay Đường Ẩn bị đông cứng dường như đã có chút sức lực.
Cậu muốn bắt cái gì.
Một tia nắng xuyên qua ô cửa sổ rơi vào lòng bàn tay của Đường Ẩn.
"Sẽ không đáng tiếc sao? Anh đã có thể sống một cuộc sống dài vô tận." Đường Ẩn cụp mắt nhìn chăm chú Lục Tước.
Lục Tước không chút do dự nói: "Một thế giới không có ngài chẳng có ý nghĩ tồn tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949886/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.