Đường Ẩn dạo bước trong bóng tối, cậu cảm thấy mình đi như vậy đã lâu, phía trước là bóng tối vô tận tựa như không bao giờ có ngày hôm sau.
Đường Ẩn cảm thấy rất mệt mỏi, cậu muốn dang đôi rộng đôi cánh ra, bọc mình như một con dơi và lặng lẽ trốn trong góc ——
Ơ?
Cánh đâu rồi?
Đường Ẩn ngạc nhiên vươn tay sờ xương bả vai, thế mà không sờ được đôi cánh như trong tưởng tượng nhưng cậu cũng không thấy tiếc, đó chỉ là một đôi cánh lớn màu đen, đen xì thôi...
Cậu thật sự ghét bóng tối.
Ghét bóng tối vô tận này.
Đường Ẩn không đi nữa, cậu ngồi xổm xuống, tự ôm lấy mình, muốn chờ bóng tối dài đằng đẵng này kết thúc.
Nhưng liệu bóng tối có thật sự kết không?
Cậu bị giam cầm trong phong ấn mà thời gian trôi qua không rõ, muốn sống không được muốn chết không xong, đối với cậu lúc đó có lẽ cái chết mới là sự giải thoát thực sự.
Thế nhưng cậu không chờ được thiên thần đến cứu mình khỏi vực sâu cũng không chờ được quỷ dữ kết liễu cuộc đời mình, cậu giống như bị cả thế giới lãng quên bị nuốt chửng bởi tuyệt vọng và cô đơn.
Trong bóng tối yên tĩnh đến đáng sợ này, Đường Ẩn ôm chặt lấy chính mình, không ai có thể nhìn thấy cậu vì vậy cậu có thể không kiêng nể gì phơi bày ra một mặt yếu ớt của mình, cậu cầu mong thế giới này sẽ có một chút âm thanh, dù là âm thanh gì cũng được như tiếng gió, tiếng mưa, tiếng sấm... Miễn là thế giới này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949887/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.