Sau nhiều ngày trôi qua, Đường Ẩn lại trở về lâu đài cổ.
Quản gia Lan Y có vẻ hơi kích động khi thấy Đường Ẩn đến: "Ngài cuối cùng đã trở về rồi."
Đường Ẩn gật đầu một cái: "Lan Y, giúp tôi lấy bộ ấm trà ra."
Lan Y: "Vâng."
Đường Ẩn nói với Kerr: "Anh tự đi ra vườn lấy hoa, muốn lấy bao nhiêu cũng được."
Giọng điệu tùy ý không giống như đối với vườn hoa hồng được chăm sóc tỉ mỉ của chính mình mà giống như nói về cỏ dại có thể tìm thấy ở khắp nơi.
Kerr cũng cảm thấy Đường Ẩn có gì đó bất thường, hắn biết Đường Ẩn trước đây yêu thích vườn hoa hồng này đến mức nào và biết Đường Ẩn đã tốn bao nhiêu công sức để trồng ra hoa hồng ánh trăng mà chạy tới rừng tinh linh.
"Nếu như anh lấy hết tất cả hoa hồng trong vườn thì sao?" Kerr hỏi.
"Vậy lấy hết đi."
Đường Ẩn không nhìn biểu hiện của Kerr, cậu ngoắc ngón tay với Lục Tước và dẫn Lục Tước đến phòng trà của mình.
Lan Y đã chuẩn bị trà trước rồi còn Đường Ẩn nước chảy mây trôi ngồi xuống pha trà, tay của cậu nhìn đặc biệt đẹp trong mây mù dày đặc, đôi mắt đỏ lẳng lặng nhìn lá trà chìm rồi lại nổi, Đường Ẩn đột nhiên hỏi: "Lan Y, cậu theo tôi bao lâu rồi?"
Lan Y khẽ nói: "Chính xác là một ngàn năm."
"Tử tước hình như chỉ có thể sống một hai ngàn năm." Mười ngón tay của Đường Ẩn thon dài, giữ ấm trà rồi rót trà, đầu ngón tay dường như cũng nhuốm chút hương trà nhàn nhạt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949885/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.