Giữa lòng Sài Gòn hối hả với nhịp sống chảy trôi ngày qua ngày nhanh đến mức con người không kịp nắm bắt, trại trẻ mồ côi Hoa Hướng Dương vẫn yên bình ngự trị như một nốt trầm xinh đẹp thọt thỏm giữa bản nhạc rock sôi động. Từ đằng xa, Nam Khang đã có thể nghe thấy âm thanh lảnh lót của những đứa trẻ ngây thơ không vương chút bụi trần.
Giữa cái khung cảnh nhộn nhịp đó, một bé gái xinh xắn với đôi mắt vô hồn mở to đang ngồi trước thềm nhà, trông như bị cô lập hoàn toàn với thế giới chung quanh.
Nam Khang bước vào từ cổng, đi ngang qua chỗ cô bé thì dừng chân.
- Sao con không chơi với các bạn? – Anh ngồi xuống trước mặt cô bé.
Cô bé mơ màng nhìn anh, dường như chỉ vừa thoát ra khỏi thế giới của riêng mình. Mãi đến khi định hình được, cô đứng phắt dậy, xoay người bỏ chạy.
Một tiếng thở dài vang lên bên tai Nam Khang:
- Con bé chịu ra đây ngồi là đã tiến triển nhiều rồi đấy, bác sĩ tâm lý nói trẻ con bị bệnh tự kỷ cần rất nhiều thời gian để có thể hội nhập xã hội.
Nam Khang vội đứng dậy kéo người đó ôm vào lòng:
- Thưa mẹ Dương, con mới về.
Mẹ Dương mỉm cười vuốt tóc anh, sau đó đẩy anh ra và quan sát một lượt từ trên xuống dưới: “Xem nào, Khang của mẹ càng ngày đẹp trai phong độ ra đây này!”
- Con xin lỗi, lâu lắm rồi con mới chịu về thăm mẹ.
- Công việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/2411438/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.