Đúng vào lúc bảy giờ tối, quảng cáo Bắc Hà chính thức được tung ra thị trường. Bên ngoài trời đang mưa rất to, Tiểu Hạ quyết định leo lên giường đánh một giấc thật ngon để bù lại những ngày thiếu ngủ trước đó.
Khi đã cuộn mình trong chăn, cô tự hỏi, liệu đêm nay có tin nhắn nào được gửi đến từ Nam Khang hay không. Đã một tuần kể từ chuyến công tác Sài Gòn, cô vẫn chưa gặp lại anh. Dù thế, đều đặn mỗi ngày, anh luôn gửi cho cô một tin nhắn chúc ngủ ngon vào lúc mười giờ tối.
Cô lại nhớ đến hôm qua, từ Hà Nội, anh nhắn về:
“Sáng sớm ở hồ Gươm rất đẹp, cảm thấy nhất định phải đưa em đến đây.”
Tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài ru cô dần chìm sâu vào giấc ngủ. Qua bao lâu cô cũng không rõ, chuông điện thoại bỗng reo vang. Cô bắt máy, nghe giọng anh trầm ấm bên tai:
- Em ngủ chưa?
- Vâng? – Cô mơ màng.
- Đóng hết cửa sổ trong nhà rồi hẵn ngủ.
Tiểu Hạ choàng tỉnh lao thẳng lên tầng hai. Cửa sổ đang mở toang, mưa hắt vào làm nền nhà ướt nhẹp, gió thổi mạnh khiến những đồ vật gần đó rung lắc dữ dội. Tiểu Hạ đóng cửa sổ lại. Qua khung cửa kính, cô bần thần nhìn xuống con đường trước nhà, xe ô tô của Nam Khang đang đậu ở đó. Cô vội áp điện thoại lên tai:
- Cậu vừa xuống máy bay sao?
- Ừm. Em ngủ ngon, nhớ mơ về tôi.
Sau đó anh cúp máy.
Mấy ngày này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/2411440/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.