Uy Vũ đưa Tiểu Hạ về khách sạn vào lúc bảy giờ tối. Cho đến lúc vào phòng, mở điện thoại ra cô mới biết nó đã sập nguồn từ lúc nào. Vừa cắm sạc và khởi động trở lại, cô đã nhận ngay một cuộc gọi của Duy.
- Tôi nghe đây, sếp Duy.
- Chị đi đâu cả chiều nay vậy? – Duy hỏi.
Tiểu Hạ chột dạ:
- Có việc gì sao?
- Chị mau gọi cho Nam Khang. Không liên lạc được với chị nên anh ta rất lo lắng, thậm chí còn bỏ tọa đàm để đi tìm chị đó.
Tiểu Hạ trầm mặc một lúc rồi nói: “Tôi biết rồi.”
Đợi Duy tắt máy, cô mới kiểm tra lại lịch sử điện thoại. Có gần hai mươi cuộc gọi nhỡ, một số ít của Du Miên và Duy, phần còn lại đều là của Nam Khang. Cô vội vàng ấn gọi lại cho anh.
Anh bắt máy ngay lập tức, nhưng không nói gì.
- Nam Khang, mình đây.
Không có tiếng trả lời.
- Cậu… đang ở đâu vậy?
Anh lạnh lùng đáp một tiếng:
- Sân thượng.
Tiểu Hạ cúp máy, mặc áo khoác vào và chạy ra ngoài.
Sân thượng nằm ở tầng bốn mươi mốt của khách sạn, lặng thinh không một bóng người. Gió thổi nhè nhẹ giữa những ánh đèn neon hắt vào từ khu vực xung quanh tạo ra một khung cảnh huyền ảo. Đứng từ đây nhìn xuống, Sài Gòn về đêm hệt như một kinh đô ánh sáng với dòng người và xe chuyển động chi chít giữa những dải sáng màu vàng. Những tòa nhà cao thấp san sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/2411435/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.