Mạnh Hiểu Mạn đã nhìn rõ sự mất kiên nhẫn, chán ghét, lạnh lùng trên mặt anh, đó là sự biểu hiện của sự chán ghét đến cực điểm của một người đối với người khác.
Cơ thể Mạnh Hiểu Mạn càng run lên dữ dội hơn, cô ta vốn cảm thấy ít ra bản thân cũng là một cô gái được mọi người yêu mến chiều chuộng. Nhưng tình yêu vừa bị người phụ bạc, lại bị những người trong cục sỉ nhục, nói thế nào cũng phải đòi lại một chút mặt mũi, nhưng... làm sao biết được ngay cả cô ta là ai Du Dực còn không biết thì càng đừng nhắc đến chuyện thương tiếc.
Hơn nữa, cô ta không thể đắc tội với Du Dực bây giờ, cho dù là ba mẹ cô ta khi họ gặp Du Dực cũng phải tỏ ra khách sáo vài phần. Đã trèo lên được chức này thì mọi người đều biết đó là thân tín của Tổng Thống, là người tiến gần với trung tâm quyền lực nhất. Ai dám đắc tội cơ chứ?
Mạnh Hiểu Mạn đã thấy hối hận, hối hận việc tự ý xông vào, hại bản thân mất luôn công việc.
Cô ta cắn răng, vội vàng cúi đầu: "Cục Trưởng Du, tôi xin lỗi... là lỗi của tôi, tôi không nên... "
Du Dực: "Cút!"
Sau đó, những người trong cục đều nhìn thấy Mạnh Hiểu Mạn bưng mặt khóc chạy ra từ phòng Cục Trưởng. Tất cả mọi người đều nhịn cười, một số khác thì tỏ vẻ khinh thường.
Không ai thông cảm với Mạnh Hiểu Mạn, vì trong cục này cô ta luôn cảm thấy bản thân cao hơn người, không để ai vào mặt, nên người như vậy, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/878366/chuong-353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.