Nghe xong câu đó, Tề Đức Hạo nhíu mày.
- Là sao? Em nói gì anh không hiểu? Qua nay anh chỉ đi lên công ty thôi chứ có hẹn hò với ai đâu?
Tuấn Kiệt thừa cơ chen vào:
- À, hóa ra là cậu không cho em ấy được nổi một cái cảm giác an toàn! Thế thì có xứng đáng được ở bên em ấy không?
Tề Đức Hạo còn chưa tính sổ mà Tuấn Kiệt đã tự mình chỉa miệng vào. Anh tức giận đáp mà không kịp nghĩ:
- Thế vừa nãy 2 người nắm tay nhau thì có nghĩ đến cảm nhận của tôi không!?
Chu Phi Phi đứng dậy khỏi bàn. Câu hỏi vừa rồi thật sự là chạm đến nỗi buồn của cô bé.
- Còn anh thì sao? Anh hẹn người khác đi ăn tối mà giấu em! Anh có nghĩ đến cảm nhận của em không!?
- Nè! Em đừng có nói bậy! Anh hẹn người khác đi ăn lúc nào? Em có bằng chứng không? Ngược lại là em đó! Nếu anh không đến thì em với Tuấn Kiệt còn nắm tay bao lâu nữa?
- Giờ ý anh là em đang lén lút sau lưng anh à!?
- Chứ em cứ úp mở nói rằng anh muốn đi hẹn hò với người khác là ý gì? Chẳng lẽ em nghi ngờ anh thì được mà anh nghi ngờ em thì không à!?
- Là do anh lúc nào cũng lỗi công việc ra để trốn tránh! Điện thoại gọi thì không nghe! Nhắn thì không trả lời! Thử hỏi làm sao em tin được anh!?
Càng nói, cuộc trò chuyện càng đi xa. Tề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-da-vao-ro-anh-do-em-chua-/3714433/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.